Hôm nay mình sẽ chia sẻ lại với mọi người một chương của Chúng ta ai cũng cần những dịu dàng đã bị biên tập cắt mất. Mong là bài viết này sẽ tìm đến những người bạn cần đọc nó lúc này.
1.
Năm 13 tuổi, mình theo học lớp chuyên Anh của một cô giáo dạy ở Lê Hồng Phong. Nhà cô lúc đó chỉ cách nhà mình mười phút đi bộ, vậy nhưng bố lúc nào cũng đưa đi đón về rất đều đặn, thỉnh thoảng bố mình sẽ bận công việc, nhưng hiếm khi bố để mình đợi quá mười lăm phút. Vậy nhưng có một tối, cả bố và mẹ mình đều xuống nhà nội, thành ra mình đợi bố mẹ mãi liền nghĩ thôi cũng chỉ có mười phút đi bộ, mình cứ đi bộ về vậy. Mình đi bộ vừa cách nhà cô được ba phút thì từ xa có một người lái xe gắn máy ngược chiều về phía mình. Trong lòng mình tự dưng chộn rộn, cảm giác như có bươm bướm đang loạn xạ trong bụng, mình linh cảm chuyện xấu sẽ xảy đến khi xe máy càng tiến gần mình hơn. Khi vừa lúc xe máy xoẹt ngang qua mình, người đàn ông này vươn tay chộp lấy ngực mình, mình đưa tay lên che ngực lại. Chỉ một khoảnh khắc, chỉ một vài giây, mà cảm tưởng như cả thế giới vừa chao đảo, đầu óc mình rối tung như thể hồn đã lìa xác, mình còn không cảm nhận được liệu bàn tay dơ bẩn của người đàn ông xa lạ có chạm vào được xác thịt của mình không. Vậy nhưng cảm giác đầu tiên rơi xuống lòng mình như ngàn cân đó là mình cảm thấy tự ghê tởm cơ thể của chính mình, như thể mình đã bị vấy bẩn. Sau đó có hai mẹ con ngay lập tức xà xe đến gần mình hỏi xem mình có ổn không, người đàn ông này thậm chí đã đánh một vòng xe, có lẽ có ý định quấy rối mình thêm một lần nữa. Thấy có người dừng lại đứng với mình, ông ta liền lái xe đi.
Lời đầu tiên mình nói với người mẹ đó là, “Con lấy tay che lại rồi, ông đó chưa chạm vào ngực con.” Như thể mình là người có lỗi, như thể mình là người phải chịu trách nhiệm cho hành vi của người đàn ông này, như thể mình phải minh oan cho bản thân, rằng mình chưa bị chạm vào. Đó là một lời nói dối, bởi chính mình cũng không có được tỉnh táo trong lúc đó để nhận thức ông ta có chạm vào mình hay không. Và có lẽ, ông ta không cần chạm vào mình để khiến mình cảm thấy bị vấy bẩn, bởi chỉ cần là mục tiêu của quấy rối tình dục, cũng đã đủ khiến những nạn nhân của quấy rối tình dục cảm thấy dơ bẩn, tội lỗi và xấu hổ về chính mình. Sự xấu hổ của cơ thể đàn bà đã được ăn sâu vào tiềm thức của mỗi cô gái lớn lên trong một xã hội mà con gái luôn được nhắc nhở về tội lỗi của cô ấy, ngay cả khi cô ấy là nạn nhân.
Con không được ăn mặc hở hang, đó là lời mời gọi quấy rối.
Con không được bôi son trét phấn, đó là lời mời gọi quấy rối.
Con không được đi đêm, đó là lời mời gọi quấy rối.
Con không được nói về việc con bị quấy rối, mọi người sẽ nghĩ con đã làm gì đó mời gọi quấy rối.
Là con gái, chúng ta được dạy về nỗi xấu hổ của cơ thể đàn bà, phải che đậy, phải giữ gìn. Đêm hôm đó, mình chỉ là một cô bé mười ba tuổi, ngực chỉ vừa nhô lên vượt bụng một chút, mặc chiếc áo thun cao che kín xương quai xanh và quần jean dài thụng, mỡ em bé vẫn còn che đậy cơ thể đàn bà chưa xuất hiện. Chỉ cần có một cơ thể của tính nữ, mọi việc bạn làm đều đã được phiên dịch là lời mời gọi.
Ngày hôm nay, trong cơ thể của người phụ nữ 22 tuổi, mình muốn quay về nói với cô bé đã tổn thương một đời không quên trong đêm hôm đó rằng, không, đó không phải là lỗi của em, em không cần phải phân bua hay giải thích hay cảm thấy tội lỗi hay xấu hổ hay cảm thấy mình đã bị vấy bẩn. Rất nhiều cô gái khác, những người từng là nạn nhân của quấy rối tình dục, cũng đã trải qua cảm giác như em. Đó là lý do những người phụ nữ như chúng ta sẽ chiến đấu cho sự an toàn của em, cho quyền lợi cần được bảo vệ của em, cho tiếng nói và tiếng khóc của em, được lắng nghe bằng truyền thông và biểu tình tri thức, và một ngày cơ thể phụ nữ sẽ không phải là “thứ” được sinh ra trong sự hổ thẹn.
2.
Mình có một nỗi hổ thẹn, một nỗi hổ thẹn đã tạo cảm hứng lớn nhất cho cuốn sách này. Một nỗi hổ thẹn mình vẫn đang trong quá trình học để thật sự hiểu, chấp nhận và dịu dàng sống với nó. Đó là nỗi hổ thẹn về tính dục.
Mình có một cơ thể đàn bà, một trái tim đàn bà và nhiều khao khát đàn bà. Sinh trưởng trong một gia đình truyền thống, kiềm hãm tính dục và hạn chế hội thoại về tình dục luôn là những điều luật bất thành văn trong quá trình trưởng thành của mình. Mình đã học về tình dục không phải qua báo chí, giáo dục nhà trường hay cha mẹ. Thay vào đó, tất cả những hiểu biết về tình dục của mình đã được đúc kết qua rất nhiều văn hoá phẩm mạng. Mình đã lớn lên trong một nỗi hổ thẹn và giấu diếm việc tìm hiểu về tình dục bằng cách dùng trình duyệt cá nhân và ẩn danh, bằng cách trùm chăn kín ôm chặt điện thoại và nhanh chóng giấu điện thoại vào chăn một cách đầy tội lỗi khi có người đột ngột bước vào phòng riêng của mình, bằng cách ghê tởm và hổ thẹn về bản thân và sự tò mò về tính dục trong những năm tháng dậy thì. Mình đã không nhận được giáo dục giới tính trong một môi trường an toàn.
Sau lần làm tình đầu tiên, mình nằm cuộn kín trong chăn trong khi người tình bước vào bếp lấy cho cả hai cốc nước lọc, mình nhìn lên trần nhà trong căn phòng ngủ tắt đèn, ánh sáng phản phất vào giường từ đèn nhà bếp. Mình giật mình nhận ra, mình vừa làm tình. Lý thuyết và thực tiễn, mình nằm trong trạng thái hoang mang không biết vì sao cảm giác làm tình lại bình thường như vậy. Làm sao điều mang lại nỗi hổ thẹn to lớn cho mình như vậy trong suốt những năm dậy thì cho đến khi đứng trần trụi trong làn da của chính mình trước mặt một người xa lạ, lại chỉ đánh đổi bằng những làn sóng khoái cảm ngắn ngủi đo đếm bằng những khoảnh khắc. Mình tưởng rằng tình dục màu nhiệm và ngập tràn cảm giác thoả mãn đến độ xứng đáng đánh đổi để ta trở thành một kẻ có tội.
Lần đầu làm tình với người tình đầu tiên, mình cảm giác như mình đã đánh mất một điều gì đó thật quý giá của bản thân. Quý giá đến nỗi nhiều tháng sau lần làm tình lần đầu tiên, mình đã cứ chần chừ không thể rời khỏi mối quan hệ đó chỉ vì mình cứ luyến tiếc mãi điều mình đã đánh mất vào tay người tình. Ngay cả khi lúc đó mình đã không còn hạnh phúc trong mối quan hệ này nữa. Mình tưởng thứ mình đã đánh mất đó là trinh tiết. Nhưng rồi mình làm tình với những người khác
Trong một xã hội phóng khoáng về tình dục ở phương Tây, người ta ngủ với nhau trước khi biết cha mẹ của nhau làm nghề gì, trước khi biết người kia thích uống cà phê hay trà buổi sáng, trước khi biết những vết thương trong quá khứ của nhau, trước khi đồng ý về sự cam kết, người phụ nữ vẫn chật vật trong cơ thể đàn bà của chính mình và những quy chuẩn xã hội đang gò bó cô ấy được tự do khám phá tính dục của bản thân. Khi cô ấy 26 tuổi mà vẫn chưa làm tình, cô ấy bị trêu đùa là trinh nữ, là có vấn đề. Khi cô ấy 26 tuổi và đã làm tình với hơn 50 người, cô ấy bị gọi là gái điếm (slut), là lăng loàng, là chỉ thích hợp cho những cuộc vui chơi cưỡi ngựa hái hoa, không ai muốn cưới một người phụ nữ như cô ấy.
Gái hư và gái ngoan, như thể quá trình lớn lên là một cuộc phân loại nhà, một khi bạn đã được gắn nhãn, luôn có ai đó trông đợi bạn phải thoả mãn kỳ vọng của họ. Cô gái ngoan chỉ được yêu một người, chờ đợi làm tình trong đêm động phòng, luôn đặt lợi ích của người khác bên trên khát khao của cô ấy, vặn nhỏ cái tôi của cô ấy. Cô gái hư sẽ luôn yêu nhiều người, làm tình với nhiều người, uống rượu, hút thuốc, đuổi theo thoả mãn cá nhân của cô ấy. Bất kể là nhân dạng tính nữ nào người ta gắn cho chúng ta, chúng ta đều bị buộc học cách ém nhỏ khát khao của mình, bất kể là khát khao được thoả mãn và tự do tình dục hay khát khao được yêu một cách thuần khiết và được trân trọng bên ngoài tính dục. Sự thật là không có gái ngoan hay gái hư, chỉ có những mong đợi xã hội đè nén chúng ta để mỗi người đàn bà đều có một vai diễn trong mắt những khách thể trong đời cô ấy. Có những cô gái đóng trọn vai và có những cô gái không. Những cuộc tình chớp nhoáng, những gần gũi xác thịt, cách biệt giữa tình yêu và tình dục, không nói lên toàn bộ con người của một người đàn bà, chỉ nói lên tính dục và thái độ yêu của cô ấy, chỉ nói lên một phần con người của cô ấy, một phần tính nữ của cô ấy.
Tính dục của người phụ nữ biến thành một giá trị tiền tệ (currency) trong những cuộc yêu mà giá trị của cô ấy phần lớn được định đoạt bởi nó. Hay nếu nhìn một cách tổng quát hơn, có lẽ mọi tính chất của mỗi chúng ta khi bước vào một mối quan hệ cũng như những lá bài lật ngửa, quân bài tính dục của phụ nữ mang con số cao hơn quân bài về sự thông minh của cô ấy, sự tốt bụng của cô ấy, thậm chí sự xinh đẹp của cô ấy. Và khi quân bài này được trao đi, cô ấy không thể lấy lại nó. Và cô ấy hoang mang, loay hoay trong cảm giác sợ hãi, sợ hãi người kia sẽ chán cô ấy, sợ hãi người kia sẽ coi thường cô ấy, sợ hãi người kia sẽ bỏ rơi cô ấy. Rốt cuộc thì họ cũng đã nắm được lá bài có giá trị cao nhất của cô ấy trong tay họ rồi còn gì nữa. Và cô ấy co rúm trên nền đất lạnh lẽo của một mối quan hệ đã chết.
Đó có lẽ không phải là sự thật, cũng không phải là cách nhìn của tất cả mọi người. Nhưng đó là góc nhìn được cấu tạo từ sự nuôi dưỡng của bé gái trong mình lớn lên trong một xã hội đè nặng vấn đề tiết hạnh, một sòng bài đã dán điều luật trên bốn bức tường rằng quân bài tính dục sẽ có giá trị lớn nhất trong tay bài của người chơi nữ – nhưng không trong tay bài của người chơi nam. Mỗi ván chơi bài, lại là mỗi ván chơi bài mình thua, kết quả đã được định đoạt từ đầu. Mình đã rất nhiều lần cố giải thích cho những người tình, những người bạn của mình về nỗi hổ thẹn về tính dục và cảm giác “đánh mất” sau mỗi lần làm tình. Nhưng mình luôn cảm giác một mình trong cuộc chiến đấu cho tự do tính dục mà vẫn được tôn trọng trong mắt những người đàn ông của mình. Nhiều người bảo mình đó là do mình chưa gặp được đúng người, hay do mình làm tình quá sớm trong mối quan hệ. Họ luôn cho rằng đó là lỗi của mình, của người con gái.
Chúng ta đang sống trong một xã hội với những kìm kẹp, những điều luật bất thành văn về phân biệt giới, những giá trị kép. Một trong số đó, thứ đã ăn sâu vào mỗi người đàn bà, chính là khái niệm gái hư và gái ngoan. Mình khao khát tự do tính dục. Nhưng như thế nào là tự do tính dục? Đối với mình, đó có lẽ là mỗi khi làm tình xong, bất kể sau tình một đêm hay đêm đám cưới, cô gái trong mình cũng không phải trải qua cảm giác như thể mình vừa đánh mất một thứ quý giá của bản thân, không phải lo sợ người kia sẽ không nhắn tin cho cô ấy sau khi đã hưởng thụ được cơ thể của cô ấy, không phải co mình khóc bảo với người tình của cô ấy rằng, anh không thể hiểu được đâu vì anh rốt cuộc chỉ là một người đàn ông thôi.
Mình không muốn chơi bài theo quy luật của xã hội đó, mình không muốn quân bài tính dục của mình lại là lá ắt trong tay bài của mình. Mình muốn được làm tình một cách phi hổ thẹn, làm đàn bà một cách phi hổ thẹn, mình muốn làm tình không phải là một hành động trao thân, mà là một hành động tự do như những hành động nắm tay, hôn nhau, là một hành động để bồi đắp sự thân mật hay thoả mãn khoái cảm chứ không phải một hành động quyết định giá trị của người phụ nữ. Mình muốn chữa lành tính dục của chính mình, chữa lành nguồn năng lượng nữ tính của mình bằng cách đập nát những niềm tin đã cũ, những quy chuẩn như gông cùm và xiềng xích thắt chặt người đàn bà trong mình đến độ cô ấy đã có lúc không thể rời khỏi những mối quan hệ không khiến cô ấy hạnh phúc nữa. Cuối cùng, tất cả chúng ta đều chỉ mong ước hai thứ trong đời, tự do và được yêu, trong bản thể trần trụi và chân thật nhất của chính mình.
Hôm nay, mình nói về sự hổ thẹn của tính dục đàn bà một cách không hổ thẹn. Hôm nay, mình chọn sự dịu dàng với cô gái trong mình, cô gái đã khóc cho những lần trao thân vì những hổ thẹn, vì cảm giác mất đi một điều gì đó quý giá, vì chật vật với tính nữ của cô ấy. Mình mong cô ấy sẽ không bao giờ khóc vì những cảm giác này nữa. Bởi cô ấy đã lên tiếng đấu tranh cho sự tự do của chính mình.
3.
Mẹ hay kể cho mình nghe về những câu chuyện làm dâu cực khổ như thế nào. Suốt thời gian đi học, mình luôn chứng kiến cảnh con gái gièm pha nhau vì ai đó xinh xắn hơn, khéo léo hơn, thu hút nhiều sự quan tâm của con trai hơn. Lớn lên, mình nghe chị cùng nhà kể về việc những cô gái ở cơ quan sẵn sàng đạp đổ tình bạn bằng cách nói xấu hay tiết lộ bí mật để có thể chiếm được tình cảm của sếp. Vậy nhưng mình cũng nhìn lại. Trong suốt thời gian đi làm trong bộ y tế, chưa bao giờ mình bị bắt nạt hay gièm pha bởi các cô điều dưỡng hay các chị đồng nghiệp làm tư vấn tâm lý. Lần đầu tiên gặp các cô các chị ngoài đời thật sau một năm ròng làm việc tại nhà, những cái ôm trao nhau ấm áp như cái ôm giữa dì cháu, chị em. Mình nghĩ về thời gian đi làm trong tiệm tạp hoá trong trường, mình gặp các chị liền xà đến ôm chặt như đã nhớ nhau rất nhiều. Mình nghĩ về cảnh đi cách ly, bao nhiêu con gái đôi mươi, các cô tuổi trung niên hay cả các bà tuổi 60 cùng tắm trong một buồng tắm công cộng, trong thể trạng yếu đuối nhất, trần trụi nhất, phụ nữ chúng ta chỉ có thể cảm nhận sự an toàn xung quanh những người phụ nữ khác.
Mình không tin rằng phụ nữ được lập trình để ganh đua cùng nhau một chút sự chú ý từ đàn ông, một chút sự xinh đẹp, một chút sự tài năng hay một chút sự nổi tiếng. Mình đã nhìn thấy những tình chị em vô cùng đẹp, những cô gái khóc cùng nhau trong khổ đau và níu tay nhau ngửa mặt lên trời cười tinh khiết như những đứa trẻ không mong cầu gì hơn chút hào hứng và niềm vui. Chúng ta không phải nằm trong phép so sánh tôi và cô ấy. Chúng ta không phải những loài hoa trong vườn cố gắng vươn cao và toả ngát hương nhất có thể, mong đợi được công nhận rồi hái đi bởi người khác. Chúng ta là cả một vùng đất rộng lớn, gieo trồng ngàn vạn loài hoa: tri thức, phong cách, lòng tốt, niềm tin,… để khi những vùng đất này chạm vào nhau và gặp nhau sẽ là sự kết giao những tinh hoa đẹp đẽ, nâng tầm cùng nhau thay vì cạnh tranh hay hạ bệ nhau.
Tính nữ không phải là nguồn năng lượng chỉ có ở phụ nữ, tất cả chúng ta đều nuôi dưỡng trong mình sự dồi dào yêu thương và màu mỡ trong tâm hồn. Điều đẹp đẽ nhất của tính nữ, chính là sự dịu dàng, dịu dàng với chính mình, với những người phụ nữ khác, rồi với cả thế giới.
By Nguyễn Đoàn Minh Thư – Tháng 8 năm 2023
Đọc thêm các bài viết khác qua substack Thư Hỏi Thử: https://thuhoithu.substack.com
Đọc thêm các bài đăng Tuần này làm gì trên mạng: https://amateurpsychology.com/category/tuan-nay-lam-gi-tren-mang/


Leave a Reply